Trận đá gà đáng nhớ nhất đời tôi

Trận đá gà đáng nhớ nhất đời tôi
(Ảnh lấy từ Facebook của trại gà nòi Ba Bảo Bình Định)

Trận đá gà đáng nhớ nhất đời tôi

hay “Chuyện về trại gà khác thường nhất Việt Nam.”

Trước khi về nước, tôi đã nghiên cứu rất nhiều trại gà, và tôi chọn gọi điện cho trại gà nòi Ba Bảo Bình Định. Có lẽ vì tôi đã đọc và thuyết phục bởi những bài viết chuẩn mực và sâu sắc về chọn gà, chơi gà, ngành kinh tế mới tỷ USD… của trại này, ấn tượng đầu tiên là sự nể phục về sự hiểu biết sâu rộng về thú chơi gà nòi, mà tôi tin rằng là thông thái bậc nhất đương thời. Tôi cũng nghiên cứu về nội dung những bài đăng trên Facebook, rất chân thực. Cách bình luận những trận xổ gà rất khách quan, tinh tế – không phải sư kê thì là gì nữa, càng củng cố niềm tin cho tôi. Cách trả lời bình luận thì điềm đạm, lịch sự, có văn hóa, tôi cũng không thấy ở những trại khác có được thế. Về Việt Nam được 3 ngày, tôi sắp xếp việc gia đình xong, tôi gọi cho trại Ba Bảo Bình Định ngay, và tôi bị sốc.

Tôi bị từ chối cung cấp địa chỉ để tới thăm trại, họ nói rằng không tiếp người lạ ở trại, họ nói tiếp tôi ở quán cà phê. Tôi cũng là người có ăn học chứ không phải không biết điều, trại gà có nguyên tắc đó cũng phải lẽ thôi, chấp nhận được. Sự thất vọng nho nhỏ của một Fan cuồng của trại, tôi bỏ qua một bên và hỏi mua một con gà ô mà trại có đăng Video. Câu trả lời của trại không thể làm tôi buồn hơn được nữa, “con gà đó cao tiền lắm, hãy quan tâm đến con khác nhé”.  Tôi bảo cao mấy tôi cũng mua, cứ nói giá đi. Câu trả lời làm tôi mất hết niềm tin, “250 triệu không bán”. Tôi là người rất bình tĩnh, giới hạn chịu đựng cũng không phải ít, nhưng tôi phải tắt ngang điện thoại. Tôi đã chửi thề vì giá trên trời sau khi tắt điện thoại, và tự hỏi, tại sao khi nay mình lại thích trại gà này đến thế nhỉ, rồi dẹp bỏ toàn bộ ý tưởng đến thăm trại này, gặp người chủ trại bằng mọi giá để đàm đạo chuyện gà, mà tôi đã tự nhủ khi bay về Việt Nam lần này.

Tôi bắt đầu phương án hai, là gọi cho một số trại gà khác, tôi tuyệt nhiên không gọi cho những người không có trại gà, tôi sợ sự thiếu chuyên nghiệp. Tất nhiên là tôi được tiếp chuyện nồng nhiệt, những lời giới thiệu hoa mỹ về các chiến kê, tôi mất vài ngàn đô để mua một số chiến kê, rất tiếc là không có một con gà nào gọi là đẳng cấp C1, tất cả tôi tặng lại cho một số anh em chơi cỏ. Tôi biết đẳng cấp gà C1 Sài Gòn ở đâu, nên đến trường gà chỉ để xem cho thõa chứ không mang theo được chiến kê nào. Năm nào về Việt Nam tôi cũng đến C1 Sài Gòn, dù có gà đá hay không. Tôi đá gà không phải để ăn tiền, mà nó là một thứ gì đó giống như tôn giáo vậy. Tôi phải đến nơi đó, và trong giấc mơ tôi luôn thấy mình chiến thắng ở đó, với một chiến kê như ý, với sự trầm trồ khen ngợi của giới hàng sáo.

Có lẽ trong tôi, sự thắc mắc về trại gà Ba Bảo Bình Định vẫn cứ âm ỉ, vào trường gà C1 tôi hỏi một số người quen, tuyệt nhiên họ không biết trại gà nòi Ba Bảo Bình Định ở đâu, là ai. Cuối cùng cũng có người nói cho tôi biết, tôi gặp anh K.B: “à, là thằng V, gà nó dẻo lắm, tính thằng V dễ thương, hiền, quân tử, khi nào gà nó đá nó mới có ở đây.” Chưa kịp hỏi “dẻo” là sao, rồi vài câu nữa, thì anh K phải lo làm trọng tài. Tôi bắt đầu hỏi về V, không hỏi về Trại gà Ba Bảo nữa, vẫn còn ức lắm, muốn biết người này thế nào, tôi không thể chấp nhận rằng linh cảm và cảm nhận trước đây của mình là sai. Ai cũng nói giống như anh K.B, gà V ra C1 ăn nhiều hơn thua, mà có muốn ăn gà V thì cứ đợi đến tối – hóa ra “dẻo” là “độ bền”- và đặc biệt, ai cũng khẳng định là rất lịch sự, dễ thương. Và nếu như thế thì chẳng có gì khác với những gì mình tự tìm hiểu trên Facebook và Youtube cả.

Về nhà, tôi lại cầm máy alo cho V lần nữa, tôi giả vờ nói anh mua gà tầm bậy về thua dữ quá, em giúp anh tuyển một con thật đẳng cấp để anh gỡ. Những câu trả lời của Việt cũng chẳng giống với trại nào cả, thay vì giới thiệu với tôi con gà ABC nào đó, V lại hỏi “anh nuôi hay ai nuôi”, “ai cho nước gà cho anh”… rồi bảo tôi tốt nhất đừng mua gà, vì không hội đủ yếu tố để đá C1. V còn gạch cho tôi 5 cái đầu dòng, thứ nhất: chọn gà; thứ 2: nuôi gà; thứ 3 cáp gà; thứ 4: tay nước; thứ 5: cảnh giác. Nói tóm lại là V vẫn không bán gà cho tôi, vì mua gà đá C1 mà không có đủ 5 yếu tố đó. Tất nhiên là tôi không, vì tôi ở Mỹ về chơi có đôi tháng rồi lại đi. Thực sự, tôi bị sốc, tôi bị từ chối bán hàng một cách không thương tiếc. Đến lúc này, tôi thực sự khó hiểu về V – chủ trại Ba Bảo Bình Định, tại sao lại không bán cho tôi chứ? V, mời tôi cuối tuần đi xem con ô mà tôi muốn mua đá ở C1, con gà 250 triệu không bán.

Thứ 6 tuần đó, bạn tôi rủ tôi đi C1 theo đá con gà Điều của anh K.TN, đang ế độ C1. Hỏi ra thì thấy cùng chạng 3,25kg với gà của V, tôi liền alo cho V như vô thức, alo cho một người đồng đội vậy. Nghĩ lại, có lẽ tôi vẫn xem trại gà Ba Bảo là bạn, là phe. “V, chủ nhật này em né con gà Điều của anh K.TN nhé, nghe nói nó ế C1 đấy”. Tôi lại nhận một câu trả lời rất chi là phụ lòng, “Ra C1 thì con nào chẳng tài mà né với tránh anh”. Những câu trả lời của V mới nghe tưởng tự cao, nhưng phân tích kỹ lại thì đích thị là chính nhân quân tử, tôi lại càng thấy cảm nhận của mình là đúng.

Sáng chủ nhật tôi đến trường khá sớm, dường như kịch bản đã được lên sẵn, cả trường gà chỉ còn ngồi đợi gà V tới để “thịt”. Con gà của anh K.TN vừa thắng C1, chỉ 2 hồ đá nát đối thủ, toàn bộ hàng sáo ai cũng muốn theo đá kiếm tiền. Tôi ngồi mà thấy rõ sự sốt ruột của giới hàng sáo, ai cũng hiểu, chắc chỉ một mình V không biết. Hôm đó, 10h V mới đến cùng một người bạn, đi chỉ có 2 người, tôi chủ động dấu mặt, vì 2 người chưa gặp mặt, nên tôi không chào thì chắc chắn V không thể nhận ra. C1 hôm đó, vội vàng đến mức, V vừa tới chưa kịp bỏ gà ra thì chủ trường đã bảo: “hôm nay, ưu tiên gà a.V đá trước”, mời vào cân luôn. V đúng là hiền thiệt, cười nói, từ từ cho con gà ra bội để nó ỉa một cái đã. Trận gà này, không phải gà của tôi đá, nhưng có lẽ tôi sẽ nhớ nhất cuộc đời của mình, Tôi lẳng lặng theo dõi âm thầm như một đứa trẻ. Trận gà mà cả trường gà muốn úp sọt hai anh em của V, có lẽ họ nghĩ con gà của K.TN là vô địch. Hàng sáo và giới trọng tài nôn nóng đến mức, con gà ô của V vừa ỉa ra là họ giục “đem vào cân đi, nó ỉa rồi kìa”.

Hình ảnh của V rất khác với tưởng tượng của tôi, ăn mặc đơn giản, quần sọt, áo thun, dép đúc rẻ tiền. nhưng nét mặt thì rất điềm đạm, V mang con gà vào mành cáp, tôi để ý thấy sự tinh tế, chỉ một ánh mắt liếc qua con gà Điều của anh K.TN (luồn tay cho người khác cầm), có lẽ chạng đã được V đo đếm xong. Cân Kg xong, gà V hơn nửa lạng, gà K.TN rủ bịt 4 đá đồng, người đại diện hô bao là a K.B, rất lạ, có lẽ mọi thứ đã được lên kịch bản. Bên kia hô bao đến đâu, tôi thấy V không một nét biểu hiện gì ngoài gật đầu “được”. Trận gà trở thành đỉnh cao khi bao trong lên rất cao, V là người nài nước bên con gà của mình. Tôi quan sát, thực sự nể phục vì sự tinh tế trong cách cho nước gà của V, kiểm tra chai nước suối cẩn thận, ngậm nước vào miệng rồi mới cho gà uống nước từ miệng của mình. Cầm con gà lau nước và cho ăn chuyên nghiệp, tôi nhìn kỹ con gà ô, tôi hiểu vì sao V tự tin đến như vậy, có lẽ gà nòi không có sắc diện nào tốt hơn nữa – ô chân xanh ngọc, mắt ếch, mỏ ba lá.

Vào trận, gà K.TN chấp 9,8,7,6,5, không có giá dưới, bắt đầu có giá 4, ngay lập tức xuống 3, rồi 2,5. Tôi không bắt giá nào, tôi chỉ xem, tôi thấy gà ô quá đẳng cấp, nó dường như biết thái cực quyền, nó càng đẩy nhẹ, khi con gà điều đá, nó nhích tới, đòn bị giảm đi vài phần. Nhưng ô đã ra chân thì không trúng bụng sẽ lên mặt, tôi dự đoán điều sẽ mất mắt. Hết hồ 1, tôi bất ngờ thấy một tay nước khác chứ không phải V cho, tôi không rõ lắm, tôi nhìn thấy V vẫn phụ cầm nước. V ngồi điềm tĩnh, binh gà cũng kha khá. Hồ 2, gà ô của Trại Ba Bảo lấy mắt con điều, và nhanh chóng lên giá dần. Nhưng hàng sáo vẫn tin rằng điều thắng. Mãi đến hồ 4, ô mới lên đồng, mặc dù ô đáng lẽ phải chắp từ hồ 2. Hồ 6 điều gãy mé, và bị chấp, hồ 7 gãy cổ, Đầu hồ 8 điều chạy kêu, anh K.TN không kịp xin vớt. Một trận gà đỉnh cao diễn ra rất kịch tính, và tôi hiểu tại sao ô 250 triệu không bán.

Trước khi về, tôi đến bắt tay V chúc mừng, và tôi cố tình không nói cho V biết đã bắt tay với ai cả. Tôi cũng dẹp luôn ý định mua gà đến C1 Sài Gòn đá lần về này, tôi cũng dần hiểu 5 cái gạch đầu dòng của Việt. Nơi ngọa hổ tàng long, không phải nơi để đùa giỡn được. Quay lại Mỹ, tôi tâm niệm rằng, lần sau tôi quay lại với tâm thế khác, tôi sẽ alo cho Trại Ba Bảo đầu tiên, và tôi sẽ có đủ 5 yếu tố để đến C1 SG, chọn gà và nuôi gà Trại Ba Bảo lo, cáp gà và nài nước tôi lo – có lẽ vậy.

M.V – Cali

“nguồn từ Blog cá nhân của M.V”

 

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*